Đêm hạ hồng

Tracks for my lonely nights and rainy days…

Đêm hạ hồng là album của Khánh Ly và Lệ Thu phát hành chung ở hải ngoại, mượn Đêm hạ hồng để làm tên góc nhỏ những bản nhạc trong ngày dài miên mải và đêm lạnh đơn côi…

Những gì còn lại

Tác giả: Nguyên Chương

Bây giờ người ta, nói chuyện
đổi thay trái tim
và mươi năm sau
người ta nói chuyện
đổi thay trí nhớ

Và nay em ơi
đến lúc đó
con người
sẽ sống
sẽ thương
và sẽ nhớ
qua con tim xa lạ…

Continue reading

Advertisements

Đoản 6

Bác thợ mộc nói sai rồi

Nếu cuộc đời này toàn chuyện xấu xa

Tại sao cây táo lại nở hoa

Sao rãnh nước trong veo đến thế?

Con chim sẻ tóc xù ơi

Bác thợ mộc nói sai rồi

[đoản 5]

23031341_10211774633654620_8793755746747908129_n.jpg

“Có một loài chim không chân, chỉ bay và bay không bao giờ đậu. Khi mệt sẽ tựa vào cơn gió. Chỉ một lần duy nhất trong đời đáp xuống mặt đất, chính là lúc lìa khỏi thế gian”

(Days of being wild)

[đoản 3]

24852227_10212045018414070_2132880364722428330_n.jpg

“Thầy ơi, nếu vào Niết bàn mà phải đạp lên một chiếc lá, Phật có làm không? Xin Thầy cho con hay, trời đất nặng hơn hay chiếc lá nặng hơn?”

(Thương nhớ Hoàng Lan – Trần Thùy Mai)

[đoản 2]

 

24294294_10212010521191661_2819629626179174887_n

C’est la vie.
Cuộc đời mà. Những gì vui vẻ, thường ngắn ngủi. Những gì ngắn ngủi, thường tiếc nuối. Những gì tiếc nuối, thường chờ mong. Những gì chờ mong, càng hy vọng.

Cuộc đời mà. Những gì hy vọng, thường vô vọng…

[đoản 1]

24312872_10212039159547602_6689641983038413256_n

Có những lần bước qua một làn hương, như những lần bước qua một mối quan hệ. Mơ hồ và thoảng hoặc. Nhưng cái lần gần đây nhất, ra Hà Nội lúc mùa hoa sữa rộ, đứng trong làn hương nồng giữa tiết trời hanh hao. Rõ ràng và hiển hiện như một cơn đau dạ dày. Một đêm mới thật là đêm, một mối quan hệ rõ rệt và đau lòng. Một chuyến đi cho đúng nghĩa đi cho cạn trời đất xót xa.

Vĩnh Thọ Đường

Chú con trai bà thầy lang

#saigon
 
Hiệu thuốc Vĩnh Thọ Đường.
 
Hiệu thuốc nằm gọn lỏn giữa con đường Nguyễn Cảnh Chân, khúc Trần Hưng Đạo rẽ vào. Quầy thuốc có chân bằng gỗ, phía trên là tủ kính, đựng vô thiên lủng các cao, hoàn, tễ… Phía bên trong là các hộc tủ gỗ đựng đủ loại tá dược như trong phim truyện kiếm hiệp mình thường xem.
 
Vĩnh Thọ Đường có mặt từ khi nào mình không biết nữa, chỉ biết mình lớn lên bằng thang thuốc sắc ba lần lấy một chén cho đến ba lần chín viên trước bữa ăn ở đây. Trong ký ức non bé của mình, vị chủ nhân là một nữ lang trung, tóc hoa râm và nhân hậu khôn cùng. Nhân hậu trong từ điển của một đứa trẻ là chỉ người đối xử tử tế với nó. Vì mỗi lần sốt ho cảm mạo đến đây khám, bà đều dùng ba ngón tay đặt lên trên cổ tay mình bắt mạch. Xong, lại kê toa cho một hoàn thuốc gì đen thui vo thành một cục, đựng trong một viên nhựa màu vàng nghệ. Mỗi lần uống bà vặn nhẹ viên nhựa vàng, lấy hoàn thuốc đen đó đưa cho mình ngậm nhai nuốt. Mình còn nhớ như in cái vị đắng nghét thơm tho mùi thảo dược của hoàn thuốc đó, nhưng lúc bé cái ám ảnh sợ vị đắng còn lớn hơn việc thưởng thức mùi thơm thuốc Tàu gấp bội phần. Vị đắng chát xộc thẳng lên đại não, nước mắt ứa trào. Lúc đó bà mở hộc tủ, lôi ra một cuộn giấy vàng úa. Trong cuộn giấy đựng các khoanh mỏng hình tròn màu đỏ mận. Bà nhón tay lấy vài miếng, đặt trên lòng bàn tay của mình, biểu ngậm cái này đi. Khi mình đặt một khoanh mỏng dính màu đỏ mận đó vào miệng, vị thơm lừng ngọt lịm lan khắp khoang miệng. Từ đó, cứ mỗi lần đến bốc thuốc, bà đều dúi vào tay mình một ít những khoanh đỏ mận đó. Thơm tho và ngọt lịm.
 
Trở lớn, mình dần chuyển qua uống thuốc Tây, vì công hiệu nhanh và tức thì, lại dễ uống, một cái ực thêm ngụm nước chiêu là thuốc trôi tuột cổ họng. Mình ít khi lui tới đây nữa.
 
Bẵng đi một thời gian, còn nhớ có một dạo gần vào lớp Lá, mình bị cái bịnh mà-ai-cũng-phải-kỵ-đọc-tên ra đó. Lần ấy mình bị nặng kinh khủng, khởi phát từ trên trán, lan dần ra khoé mắt, rồi xâm chiếm hết một phần hai khuôn mặt của mình, tới mũi, môi, miệng. Mình không đi học, nằm ở nhà mà không dám nhìn vào gương. Mẹ đưa vào chạy chữa ở bệnh viện da liễu mấy bận nhưng bệnh tình không thuyên giảm. Một buổi sáng những vết ăn tẩn mẩn loang lỗ thịt da ứa nước vàng đóng thành lớp màng mỏng trước mắt, không cách nào mình mở mắt ra được. Cái suy nghĩ chắc là bị mù rồi làm mình hoảng sợ cùng cực, gào lên khóc gọi mẹ ý ới. Lúc đó mình còn nhớ mẹ đang lui cui nấu bếp phía bên kia cái gác mình đang nằm, lật đật chạy qua xem mình bị gì. Mình cứ luôn miệng hỏi sao con không mở mắt ra được, con có bị mù không? làm mẹ cũng phát hoảng, ôm chặt mình vào lòng rồi dùng nước ấm rửa trôi cái màng đó đi. Mình sợ chết khiếp, làm mẹ cũng chết khiếp vì sợ. Sau đó mẹ sực nhớ đến Vĩnh Thọ Đường năm nào, vội đưa mình qua đó.
 
Bà thầy lang vội bế mình đặt trên cái tủ gỗ bà thường hya bốc thuốc, sau đó chạy lấy túi đồ nghề. Bà lôi ra một chiếc nghiên mực tàu, đổ một ít rượu trắng vào và dùng con mực bắt đầu ngồi mài. Tay loay hoay mài một lúc, mực tàu ứa ra đầy trên nghiên, bà dùng một chiếc cọ lông mà thầy đồ hay dùng để múa thư pháp trên liễn để vẽ nguệch ngoạc trên da thịt mình. Vừa khoanh vùng, bà vừa dặn con ngồi yên bà khoáng là tụi nó (chắc nói tụi con dời) không lan ra được. Ngọn bút nguệch đến đâu, da thịt mát rượi đến đó, cơn ngứa râm ran ngớt hẳn. Đoạn, bà mở mấy hộc tủ gỗ ra bốc thuốc. Bà đổ một vốc đầy những viên nhỏ xíu cỡ hạt tiêu, màu xam xám, thơm lựng mùi thuốc. Bà dặn mỗi ngày uống hai lần, chiêu bằng nước ấm, kiêng ăn bò, gà, trứng, hải sản, đi tiêu phân đen là tốt. Bà gấp mấy trăm viên thuốc vào trong mấy tờ giấy vàng thành từng thang rồi đưa cho mẹ. Ba ngày sau lại bế em qua bà khoáng tiếp. Một tuần sau khuôn mặt mình lành lặn trở lại, bệnh dứt.
 
Một lần khác, tầm năm Nhất đại học, mình bị nổi mề đay, hễ ra gió là ngứa gãi đến sứt da chảy máu vẫn không đỡ ngứa. Lúc đó cả nhà đang về đất ở Long An chơi, đồng không mông quạnh, bốn bề đều là gió, mình ngứa không chịu được. Đến khi về lại Sài Gòn, mình lại chạy qua Vĩnh Thọ Đường. Lúc này bà thầy lang dạo trước đã già lắm rồi, người đứng bốc thuốc chữa trị cho mình là chú con trai của bà. Chú nói bà già rồi, đến phiên chú kế tục nghề của bà. Chú đưa cho một tễ thuốc Tiêu Phong hoàn gì đó, dặn chút về uống một cữ với nước ấm, tối trước khi đi ngủ uống thêm một cữ, sáng mai năm giờ sáng đi tiêu, phân đen là tốt. Chú dặn kiêng ăn bò, gà, trứng, hải sản y như lời mẹ chú dặn năm nào. Mình về y lời làm theo, bệnh dứt…
 
Đến hôm qua khi mình quay lại, chú con trai bà thầy lang cũng đã già, tóc bắt đầu bạc. Chú nói bà đã mất cách đây hai năm. Chú nói là mình bán thuốc là học lỏm từ má, đứng xem thấy má khám bệnh nhân ra sao, chữa như thế nào, bốc thuốc gì là chú làm y lời, không khác.
 
Mình hỏi chú còn cái khoanh gì tròn tròn mỏng dính màu đỏ đỏ không. Vợ chú nói đó là miếng sơn tra, từ hồi bà mất chẳng ai còn làm nữa. Mình tiếc hùi hụi. Bây giờ chú đã ít bán thuốc tự bào chế, thuốc đựng trong mấy hũ nhựa có bao bì nhãn mác chuyên nghiệp. Chú cũng không còn gói thuốc trong mấy tờ giấy màu vàng nữa.
 
Vĩnh Thọ Đường ngày xưa với mấy miếng sơn tra màu đỏ mận, thơm tho và ngọt lựng rốt cùng cũng chỉ là ký ức tuổi nhỏ. Năm mươi năm, vật đổi sao dời…

 

[Film-7/52] The girl on the train | Cô gái trên tàu (2017)

The Girl On The Train | Cô Gái Trên Tàu (2017)

(hay bi kịch “Trăng nơi đáy giếng”)

Train

Trải dài bộ phim là những lát cắt ký ức của một kẻ nghiện rượu nặng với những flash-back không rõ đầu cuối, không liền lạc, không theo trình tự nào. Đôi lúc những ký ức đó không thực (!?). Đôi lúc những ký ức đó xảy ra trước, hay sau gì đó, cũng không biết được (mặc dù phim có chú dẫn rõ thời gian xảy ra từng thời điểm).
Đó là câu chuyện của một cô gái đi tàu, cô ngồi bên cửa sổ trên tàu và nhìn về phía những ngôi nhà – nơi mà cô đã từng sống. Cô là một kẻ nghiện ngập rượu nặng, đến độ đổ rượu vào bình và tu tù tì.
Một ngôi nhà mà cô hằng ao ước, một gia đình mà trước đây cô đã từng là vợ của người đàn ông hạnh phúc đang là chồng là cha, một cặp vợ chồng ngồi hôn nhau thắm thiết trước lò lửa làm tình cuồng nhiệt mà chẳng màng kéo rèm… những gì cô thấy trên tàu từ vị trí cô ngồi cố định mỗi ngày, quanh đi quẩn lại chỉ bấy nhiêu.
Rồi một vụ ngoại tình, đến một vụ mất tích xảy ra, cô là kẻ nghi phạm duy nhất. Và vì nghiện rượu, hết thảy đều nghi ngờ cô. Làm sao người ta hiểu được cô đã trải qua những gì, vì ngay cả cô cũng còn chẳng nhớ được mình. Những mẩu ký ức nó xé lẻ cuộc đời cô, những hình ảnh chập choạng chẳng giúp cô bảo vệ được mình khỏi những ngờ vực liên đới. Những gì còn sót lại trong trí nhớ vụn vặt này cô đã muốn túm tóc và đập đầu người phụ nữ đã cướp chồng cô xuống sàn, cô đã có những trận lôi đình bầm dập khi say xỉn, cô bị người phụ nữ đó đánh vào đầu… cô chẳng nhớ tỏ tường ai đã làm gì đời mình, hay mình đã làm gì với ai. Trong cuộc sống này, cô chọn cách chìm đắm trong men rượu.
Và kết thúc đã làm mọi điều tỏ tường, phải, người mà cô hằng yêu quý tôn thờ lại là kẻ lợi dụng nhược điểm trí mạng của cô mà gieo rắc những ký ức không thực. Cô lơ mơ giữa thực và mơ, giữa say và tỉnh, là vì cô tôn thờ tình yêu nên mang niềm tin mãnh liệt hay là vì cô mù quáng khi trái tim lầm lỡ đặt trên đầu. Có lẽ cô cũng không biết nữa. Cô chỉ biết một điều, người mà cô yêu thương nhất đã hằng phản bội cô, và những người phụ nữ khác.
Mô tuýp này làm nhớ đến bi kịch Trăng-nơi-đáy-giếng, khi người phụ nữ vào vai vợ chính ăn năn, hối hận, dằn vặt cả đời mình vào trong tiếng thở dài hằng đêm của người chồng mà cô hằng tôn kính và yêu thương hết mực vì hiếm muộn. Cô sẵn sàng lấy thêm người phụ nữ khác về chỉ để… sinh con cho chồng. Để rồi cuối cùng, sau tất cả, cô bẽ bàng nhận ra được đó đã là cái bẫy đánh sập tất cả niềm tin, tuổi thanh xuân, danh phận, hạnh phúc, số mệnh cả cuộc đời cô khi chính tay người chồng đã sắp xếp hết thảy mọi thứ. Cô vô tình đã lọt vô cái bẫy mà mình bày ra, đau lòng đem hạnh phúc và người chồng dâng hiến hết. Bi kịch này lặp lại ở Cô gái trên tàu và không chỉ một lần. Bao nhiêu người phụ nữ trong phim là bấy nhiêu cái bẫy được bày ra, bao nhiêu tấn bi kịch Trăng-nơi-đáy-giếng tiếp diễn.
Đoạn cuối cùng, khi cô và người vợ mới liên tục dùng sức ngoáy sâu con dao vào yết hầu gã đàn ông trăng hoa phụ nghĩa tào khang đã trở thành cái kết đáng thương và đáng buồn.

Bài Thơ Tặng Người…

Nói ra cũng đã thừa lời,
nhân ngày Phụ nữ chúc mọi người vui
Sau đây mình gửi đôi dòng

#BàiThơTặngMẹ
Cảm Xúc

Cô gái Việt Nam ơi!
Từ thuở sơ sinh lận đận rồi
Tôi biết tình cô u uất lắm
Xa nhau đành chỉ nhớ nhau thôi

Cô chẳng bao giờ biết bướm hoa
Má hồng mỗi tiết mỗi phôi pha
Khi cô vui thú, là khi đã
Bồng bế con thơ, đón tuổi già

Cô gái Việt Nam ơi!
Ngọn gió thời gian đổi hướng rồi
Thế hệ huy hoàng không đủ xóa
Nghìn năm vằng vặc ánh trăng soi

Tôi đến đây tìm lại bóng cô
Trở về đường cũ, hái mơ xưa
Rau sam vẫn mọc chân rào trước
Son sắt, lòng cô vẫn đợi chờ

Dãi lúa cô trồng nay đã tươi
Gió xuân ý nhị vít bông cười…
Ai hay lòng kẻ từng chăm lúa
Trong một làng con, đã héo rồi!

Cô gái Việt Nam ơi!
Nếu chữ hy sinh có ở đời
Tôi muốn nạm vàng muôn khổ cực
Cho lòng cô gái Việt Nam tươi

#BàiThơTặngChị
Chị Tôi

Ngày xưa còn nhỏ ngày xưa
Tôi đeo khánh bạc lên chùa dâng nhang
Lòng vui quần áo xênh xang
Tay cầm hương nến đình vàng mới mua
Chị tôi vào lễ trong chùa
Hai chàng trai trẻ khấn đùa hai bên
“Lòng thành lễ vật đầu niên
Cầu cho tiểu được ngoài Giêng đắt chồng”
Chị tôi hai má đỏ hồng
Vùng vằng suýt nữa quên bồng cả tôi
Tam quan mái ngói chị ngồi
Chị nghe đoán quẻ chị cười luôn luôn
Quẻ Thần mắt thánh mà khôn
Số này chồng đắt mà con cũng nhiều
Chị tôi nay đã xế chiều
Chắc còn nhớ mãi những điều chị mơ
Hằng năm tôi đi lễ chùa
Chuông vàng khánh ngọc ngày xưa vẫn còn
Chị ơi thấy vắng trong hồn
Ít nhiều hương phấn khi còn thơ ngây
Chân đi đếm tiếng chuông chùa
Tôi ngờ năm tháng ngày xưa trở về.

#BàiThơTặngEm
Rủ Em Đi Chợ Đồng Xuân

Rủ em đi chợ Đồng Xuân
Tưởng như đi giữa bâng khuâng, thuở nào…
Nắng hanh rám má bưởi đào
Chợt nghe hương vị thấm vào tâm tư

Đồng Xuân này lối năm xưa
Anh chưa lấy vợ, em chưa lấy chồng
Nhưng thôi, chuyện cũ – chuyện lòng
Nhắc chi húng Láng, cốm Vòng hỡi em

Hồ Tây dẫu muộn mùa sen
Vẫn còn một đoá y nguyên buổi đầu
Như ngày ta mới quen nhau
Thư đưa hồi hộp, tay trao ngượng ngùng

Nhớ em nhớ đến khôn cùng
Hương sen càng mát, nỗi lòng càng đau.

#BàiThơTặngVợ (đâu đâu)

Mình vừa là chị là em
Tấm lòng người mẹ, trái tim bạn đời
Mai này tới phút chia đôi
Hai ta ai sẽ là người tiễn nhau?
Xót mình đã lắm thương đau
Tôi xin làm kẻ đi sau đỡ mình
Cuộc đời đâu phải phù sinh
Nước non chan chứa nghĩa tình, mình ơi!

#HappyWomenDay #HồDzếnh

Cũng nhân ngày đáng trân trọng này, mình có nhã ý dành tặng 8-3=5 bạn nữ quyển sách mới xuất bản của Tư.

http://www.nguyenngoctu.net/2017/03/khao-co-khoi-va-gay.html

Mình sẽ dành tặng 5 bạn đầu tiên gửi tin nhắn về email tichpham89@gmail.com kèm địa chỉ nhé.

Thân : )